Chuyện trong tháng

 

 

Học viện thời trang London – Hà Nội thật may mắn khi được đón mừng năm mới hai lần, tết dương lịch và tết truyền thống vào đầu tháng hai. Điều này mang tới cho mọi người nhiều cơ hội để tổ chức kỉ niệm năm mới nhiều lần. Hay có thời gian để thay đổi chính bản thân họ từ bây giờ tới tháng hai
Năm mới là thời điểm để suy ngẫm lại xem chúng ta đang ở đâu và chúng ta đang đi đâu. Hoàn toàn có thể nói rằng học viện thời trang London se tiến tới và xứng đáng với khẩu hiệu “ Thời trang cho tương lai”. Vào tháng 9 năm 2007 chúng tôi đã có 24 sinh viên dài hạn, 9 sinh viên học chọn môn cho năm học thứ nhất và mười bốn sinh viên năm thứ hai. Số lượng sinh viên tăng nhiều so với năm trước. Học viện của chúng tôi ngày được biết tới nhiều hơn và những sinh viên đã tốt nghiệp của chúng tôi đều đã đảm nhiệm những vị trí nhất định trong ngành công nghiệp thời trang Việt Nam.
   
     

Như một kết quả của sự công nhận nhà trường đã nhận được những lời yêu cầu cho khóa học buổi tối và cuối tuần từ những người hoạt động trong ngành thời trang. Trong năm mới này khóa học dài hạn ngoài giờ sẽ được khai giảng vào tháng hai ngay sau tết âm lịch. Nhà trường sẽ giảng dạy các môn như thiết kế, công nghệ mẫu, cấu trúc môn may và kinh doanh thời trang... Chương trình của khóa học này tương tự như lớp học ban ngày nhưng sẽ học vào các buổi tối và thời gian sẽ gấp đôi lên. Học viên tốt nghiệp cũng sẽ nhận được bằng tương tự như khóa học dài hạn chính quy
Chúng tôi cũng đã có một sinh viên tiếp tục theo học chương trình nâng cao lên đại học chuyển tiếp qua London. Những sinh viên tốt nghiệp của LCFS – Hà Nội có thể tiếp tục theo học tại LCFS – London và đạt được văn bằng đại học. Tốt nghiệp LCFS Hà Nội vào tháng 7 vừa rồi, sinh viên Đỗ Thị Phương Nhung hiện đang tiếp tục theo học tại LCFS London, Nhung chuyên về trang phục nữ, cô dự định quay về Việt Nam để tạo dựng thương hiệu cho bản thân sau khi tốt nghiệp, thúc đẩy thêm sự phát triển nhanh và thú
 

 

 

 

By Nguyễn Thị Ngọc Mai - Chanel

Tôi và thời trang dường như có sự liên kết, phải chăng có duyên với nhau?? Trước đây, tôi chưa từng qua một lớp đào tạo chính quy về thời trang. Chuyên môn của tôi là quản lý những con số, giải quyết những vấn đề kinh tế rắc rối. Những hoạt động có liên quan tới thời trang có chăng chỉ là thuê thùa đan lát bình thường ở nhà.
 

 
Khi nghe tới cuộc thi Việt Nam collection grand frix tôi đã thực sự bị cuốn hút. Lúc đó mọi suy nghĩ của tôi đều là cuộc thi này. Tham gia cuộc thi Viet Nam Collection Grand Frix 1999. Với bộ sưu tập mang tên: “Ngày và đêm”. Tôi đã sử dụng hai màu chủ đạo đen và trắng

 

Ý tưởng chính cho bộ sưu tập lần đó là: Hai màu đen và trắng như ngày và đêm, như xưa và nay. Hai gam màu đối lập nhưng luôn song song tồn tại. Nó thể hiện sự cứng nhắc nhưng dịu dàng thướt tha.
đến với cuộc thi tôi không mơ ứơc rằng mình sẽ đạt giải mà chỉ muốn thoả mãn niềm đam mê thời trang. Tôi lấy ý tưởng từ cuộc sống, từ những quan sát, thực nghiệm và con mắt của một người yêu thích thời trang, mến mộ cái đẹp. Thật vinh dự tôi lại trở thành một trong 45 người lọt vào vòng chung kết vượt qua hơn 6000 thí sinh khác. niềm vui ấy đến với tôi thật bất ngờ và ngay sau cuộc thi đó tôi biết mình sẽ theo đuổi mong ứơc trở thành nhà thiết kế chuyên nghiệp, biến giấc mơ thành sự thật. Để thực hiện nó bước đầu cũng là bước quan trọng tôi phải được học tập, nghiên cứu có bài bản hệ thống. Tìm được một ngôi trường ưng ý thật là khó, nhưng khi biết đến LCFS tôi đã bị thuyết phục ngay lập tức. Tôi tự nhủ đây sẽ là nơi khởi đầu cho sự nghiệp và ước mơ của mình.
“ Học bổng” một từ ghép mà tôi xếp nó vào hàng những từ chỉ nghe đấy, thấy đấy, biết đấy nhưng không sờ vào được, không có được. Cái từ mà theo tôi hiểu nôm na là một phần thưởng dành cho những học sinh, sinh viên có thành tích xuất sắc trong học tập và trên hết tôi biết nó rất có giá trị về cả tinh thần và vật chất.

 

 
Khi thấy những người đạt được học bổng du học nước ngoài như Anh, Pháp, Mĩ… hay một phần thưởng tại các đại học trong nước tôi thấy rất ngưỡng mộ: “ Họ thật tài giỏi!”. Nhưng bên cạnh đó có đôi chút ganh tỵ: “Sao mình không được nhỉ. Sao họ may mắn thế!

Tôi không thể quên cái cảm giác lâng lâng khó tả ấy khi biết mình đạt học bổng của LCFS. Bất ngờ, hạnh phúc, phấn khởi và đôi chút tự hào về bản thân mình, một chuỗi những cảm xúc xen lẫn với nhau.
Giờ đây, viết những dòng này tôi đang cười mãn nguyện cho sự lựa chọn của mình. Tôi sẽ ở lại Hà  Nội 2 năm, sống giữa long thủ đô trở thành người Hà Nội và quan trọng hơn, tôi sẽ cố gắng học tập để xứng đáng với sự tin cậy của thầy cô và nhà trường

 

 

 

 

By Hà Hương Giang-Chlóe

Mọi người nói rằng tôi thật kì lạ, thiếu suy nghĩ, nông nổi khi bỏ công việc hiện tại mà theo học thời trang. Phải chăng là vậy nhỉ?? Với tôi đây thực sự là một quyết định khó khăn, không dễ dàng chút nào. Nó đã làm tôi thêm mấy nếp nhăn, vài sợi tóc bạc ý chứ. Nhưng tôi là người đã quyết là sẽ làm và không bao giờ hối hận.

Đã từng là một sinh viên tiếng Nhật, một ngôn ngữ rất khó học. Sau đó, tôi làm cho một công ty máy tính. Công việc phù hợp với khả năng, chuyên môn của bản thân. Tôi đã từng nghĩ rằng có lẽ cuộc sống, sự nghiệp như vậy là ổn.

Vốn là một cô gái nữ tính, tôi rất yêu thích thời trang. Tất cả những thông tin về thời trang đều thu hút, hấp dẫn mình. Dần dần nó trở thành niềm đam mê trong tôi. Một lần lướt web, đọc trên blog của một người bạn về LCFS.

Những thông tin đó lôi cuốn tôi một cách kì lạ, nó thôi thúc tôi tìm hiểu về trường cũng như những khoá học tại đây.

  Khi LCFS tổ chức ngày hội thông tin, tôi đã tới tham dự đầu tiên. Đó là một ngày hội tuyệt vời, nhờ thế nên tôi đã biết nhiều hơn về trường và quyết định theo học tại đây Rất nhiều đêm thức suy nghĩ, cân nhắc để đưa ra quyết định này.

Tôi biết sẽ rất khó cho mình, giữa tiếng Nhật và thời trang không có sự liên quan trực tiếp nào.

 Bản thân tôi cũng rất thiếu tự tin vào khả năng của mình: không biết vẽ, không biết nhiều về thời trang, thiết kế là gì.

Tôi đã băn khoăn rất nhiều rằng liệu mình có nên đánh đổi công việc hiện tại, một việc làm khá ổn định để đi học một chuyên ngành khác rất khó không?

Chấp nhận cuộc sống hiện giờ hay đi theo niềm đam mê, sở thích thực sự của mình?

Những câu hỏi tương tự như vậy cứ luẩn quẩn trong tôi. Rồi gia đình thì kịch liệt phản đối, ai cũng cho rằng tôi thật viển vông.

Đã có lần tôi từ bỏ với ý nghĩ chẳng tội gì mình phải bỏ cuộc

  sống tốt đẹp hiện tại mà lao vào một lĩnh vực khó khăn, vất vả. Nhưng cứ sau mỗi lần xem các chương trình thời trang, đọc tạp chí thì sự yêu thích lại trỗi dậy trong tôi mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Cuối cùng tôi quyết định sẽ theo học tại LCFS. Tôi chấp nhận hết thảy những khó khăn, trở ngại.

Tôi sẽ cố gắng chứng minh cho bản thân và mọi người xung quanh rằng đó là

quyết định đúng đắn dù biết điều đó là không dễ dàng.

Cho tới giờ tôi đã học được hơn hai tuần ở đây, chương trình học khá nặng lại lần đầu tiên tiếp xúc với những kiến thức mới lạ nên cũng rất vất vả.

Tuy nhiên các thầy cô trong trường đã rất nhiệt tình, chỉ bảo tận tình và tạo điều kiện tốt nhất cho tôi cũng như các bạn khác tiếp thu kiến thức trên lớp và bài tập về nhà. Vất vả nhưng vui vì được thực hiện ước mơ, sở thích của mình tôi thấy thật tuyệt vời.

 

 

 

Hoàng Thị Lan Anh, sinh viên khóa 4 kỳ 3 - Tháng 5 - 2007

 

Trước kia, trong quan niệm của tôi, ý tưởng cho một bộ thiết kế thời trang là những gì có sẵn trong đầu một nhà thiểt kế và nó không chịu sự chi phối hay bị tác động của bất kỳ nhân tố nào. Tuy nhiên, sau một thời gian theo học ở trường đào tạo thời trang London tại Hà Nội, quan niệm này của tôi đã thay đổi.

Có rất nhiều ý tưởng trong những trang phục tôi thiết kế bắt nguồn từ những điều giản đơn hàng ngày, từ những chuyến du lịch đến những dịp lễ hội… hay từ chính cuộc sống thực tế phong phú, sôi động xung quanh mình. Được trang bị kiến thức mới, có lúc tôi tự cười thầm trước những suy nghĩ cũ của mình, sao mình có thể ngây ngô đến thế nhỉ!

Mới đây nhất, trong kỳ nghỉ giữa kỳ, nhờ chuyến đi du lịch Huế - Hội An, tôi đã tìm thấy cảm hứng và nguyên liệu chuẩn bị cho bộ sưu tập trong kỳ 3 của mình.Chuyến đi tuyệt vời ấy đã để lại trong tôi niềm vui to lớn vì tôi có thêm cơ hội khám phá, và

 

chiêm ngưỡng những thắng cảnh của đất nước tôi – Việt Nam, cảnh đẹp như một bức tranh trải rộng ngay trước mắt tôi, khác xa những gì mà tôi đã được xem trên màn ảnh vì ở đây tôi được tận tay sờ thấy, ngửi thấy, được nếm và được cảm nhận.
Tôi có quá đa cảm không nhỉ? Đa cảm có là một điều tốt cho một nhà thiết kế tương lai không nhỉ? Ôi bao nhiêu là câu hỏi mà không mong câu trả lời cứ lướt qua đầu tôi, bởi bên cạnh niềm vui được thưởng thức những cái đẹp mà còn là lòng biết ơn; bởi qua những kiến trúc cung đình Huế cổ xưa, uy nghiêm mà không mất đi vẻ tao nhã; qua những mái nhà cong hình sóng; qua đêm hoa đăng lung linh Hội An… những ý tưởng về màu sắc, đường nét, cách phối màu… cho bộ sưu tập cứ thế ào ạt đến với tôi.
 

Có được sự chuyển biến ý nghĩa ấy trong suy nghĩ của tôi là từ trường đào tạo thời trang London, các thầy cô không chỉ truyền đạt cho sinh viên kiến thức lý thuyết mà còn dạy chúng tôi cách vận dụng, thực hành

 

 

kiến thức đã học sao cho hiệu quả nhất. Tôi cảm thấy mình thật may mắn vì vừa có thể tiếp thu được những bài học quý mà còn học được cách làm việc hoạt bát hiệu quả từ những giảng viên nước ngoài này.
Giờ đây, cuộc sống của tôi mỗi ngày có thêm thật nhiều niềm vui, thật nhiều điều thú vị. Tôi nghĩ rằng với những gì tôi được trang bị ở ngôi trường này, tôi có thể yên tâm hơn trong việc định hướng công việc và sự nghiệp sau này của mình.

Tương lai của tôi  như đã được rộng mở và cuộc sống muôn màu chắc chắn sẽ mang đến cho tôi nhiều cảm hứng sáng tạo hơn nữa.

 
Tôi thích đi học.
 
 

 

 

Lê Ngọc Uyên - Giảng viên cấu trúc môn may

 

 

Chương trình vừa kết thúc, Mrs. Barbara chạy vào sau sân khấu và nói to " Chúc mừng tất cả chúng ta!". "Chúng ta" - một từ chỉ sự hợp nhất, đồng thuận, đồng lòng của cả thầy và trò Học viện thời trang London (HN), nó còn thể hiện sự làm việc hăng hái của sinh viên dưới sự chỉ đạo nhiệt tình của các thầy cô. Tất cả sinh viên của Học viện ,đặc biệt là những ai đã tham gia trực tiếp vào chương trình này chắc đều đã đoán ra tôi đang nói đến chương trình gì. Vâng, tôi xin được gọi đó là một chương trình biểu diễn thời trang mà tạm quên đi lý do khiến chúng ta tham gia chương trình. Chương trình đã thành công mỹ mãn bởi sự đóng góp của tất cả chúng ta.

Ngay từ khi V yêu cầu những SV tình nguyện, chỉ sau 1 ngày cô đã nhận được 1 danh sách khá dài với những cái tên rất thân thương. Dù sau này vì 1 số lý do mà một số bạn đã không tham gia nhưng điều đó đã chứng tỏ lòng nhiệt tình của các bạn.

SV làm người mẫu.  Họ đã tỏ ra không thua kém gì các người mẫu chuyên nghiệp từ hình dáng đến phong cách biểu diễn. Cho dù Linh có hơi run trong lúc đợi bước ra sân khấu tôi chắc bạn đã bước đi rất tự tin trên sàn diễn.

Góp phần không nhỏ vào sự thành công của bất kỳ chương trình thời trang nào mà cụ thể là chương trình của chúng ta phải kể đến các bạn đã chăm sóc đến từng nếp là của từng bộ trang phục. Thảo đã được phong là " Người phụ nữ của ngày" khi lúc nào cũng lam le cây cầu là, phát hiện nếp nhăn nào là xử lý ngay bất kể chúng đã được mặc lên người mẫu. Xin nói thêm rằng hôm đó Thảo đã mặc một bộ váy rất dễ thương.

Đó còn là những bạn được giao nhiệm vụ phụ trách từng cô người mẫu, đảm bảo cho các cô mặc đúng bộ trang phục với tốc độ nhanh nhất có thể. Có 1 chút xíu sự cố đã xảy ra với bộ váy cuối cùng của Tú, chiếc khoá bị hỏng. Nhưng cuối cùng thì Tú vẫn duyên dáng

 

bước ra sân khấu, dù không thấy nhưng tôi chắc cô trông rất lỗng lẫy.

Người quá khích nhất được phong tặng cho Duy. Cậu đã làm rộn rang cả khu hậu trường bởi những hành động ngộ nghĩnh. Dù chỉ trình diễn một bộ lại chính là bộ trang phục của mình nhưng Duy vẫn tự cho mình là Vedet!

Những người tạo nên những gương mặt kiêu sa, xinh đẹp không ai khác chính là 3 SV term 3. Rất khẩn trương nhưng vẫn cẩn thận cho từng lọn tóc, đường mi, khoé môi của các người mẫu, họ đã hoàn thành công việc sớm trước giờ diễn mà họ đã dự tính không đủ thời gian.

Lần đầu tiên phương tiện liên lạc hiện đại bị từ chối. Đó chính là 2 chiếc máy bộ đàm mà Vicci đã chuẩn bị. Mặc dù có tập dượt nhưng tôi vẫn không sử dụng được đành nhường cho thầy Garth, nhưng chính thầy cũng lung túng với thiết bị này. Thực tế thì liên lạc vẫn thông suốt đâu cần 2 cái cục gạch đó.

Người mẫu phải qua nhiều cửa kiểm soát nhất! Trước tiên là tôi, phải đảm bảo đủ 4 cô người mẫu đứng sắp hàng để thầy Garth và Sơn kiểm tra xem đã đúng thứ tự chưa. Có lúc thầy Garth hỏi cô số 3 đâu, tôi trả lời vẫn chưa vào, quay lại đã thấy cô đang thay độ trong hậu trường J . Và của cuối cùng là Vicci và Barbara.

Đây có thể xem như là 1 đợt tập dượt cho show diễn lớn cuối năm học. Dư âm của nó chắc còn đọng lại trong mỗi chúng ta mà mỗi khi nhớ lại chúng ta không khỏi mỉm cười xen lẫn niềm tự hào. Chúng ta không chỉ tự hào vì chúng ta đã chuẩn bị tốt và thực hiện tốt mà chúng ta tự hào vì chúng ta đã trình diễn những mẫu trang phục do chính chúng ta thiết kế.  Niềm tự hào còn thể hiện trên những nét mặt hân hoan, nhưng nụ cười rạng rỡ và cả những tiếng cười không thể vỡ oà sau mỗi tiếng suỵt của Vicci và Barbara. Xứng đáng vì chúng ta đã làm việc rất chuyên nghiệp

 

 

Lê Thanh Tú, sinh viên khóa 4 năm 2006 - người mẫu

Ngày hôm đó, Tôi, Vicci (giảng viên thiết kế) và Linh nâu hẹn nhau 9h sáng ở trường để cùng nhau xuất phát bằng taxi  vào khu phố cổ. Hai con bé học sinh mảnh khảnh tay xách nách mang. Mỗi đứa một hộp make up chứa đầy phấn son, mascara, cọ….những thứ mà cả đời tôi chưa biết vì nó quá chuyên nghiệp.

Vicci là trưởng nhóm và phụ trách  vali quần áo, có thể nói nó là thứ quan trọng nhất vì trong đó là những sản phẩm của do chính các sinh viên trường mình thiết kế và may.

Nhảy lên taxi và hướng về trung tâm thành phố, trong đầu chưa hiện rõ về những thứ mình sẽ làm. Chúng tôi dừng xe trước cửa đền Ngọc Sơn, nơi hẹn với anh Phú. Phú là bạn của tôi từ khi còn ở Hà Lan. Khoảng 15 phút sau thì Phú đến. Cả bốn người chúng tôi đều có vấn đề trong giao tiếp, kết quả là đến phút ấy, chúng tôi không có một chỗ nào để thay đồ.

Đi lòng vòng một hồi, bất chợt Vicci nhìn thấy “ Culi Cafe” cô vội nhảy ra khỏi xe và thoăn thoắt bước về phía đó. Vài phút sau, lại cái dáng mảnh khảnh  nhanh như sóc đó: đã có chỗ.

  Travis, ông chủ “ Culi Café” đã rất nhiệt tình giúp đỡ chúng tôi. Ông cho chúng tôi chiếm lĩnh cả quán café để biến thành studio.

Chúng tôi bắt tay ngay vào công việc. Tôi, Linh nâu, và Vicci mỗi người bận rộn với công việc của mình. Đang ngồi make up ở ngoài hiên, nhìn xuống đường là Phú trông dáng vẻ rất phong trần đi cùng với một cô bé tên Hằng. Đó là một cô bé rất dễ thương với những nét mà được người Việt Nam cho là tiêu chuẩn của vẻ đẹp. Khác hẳn với tôi vì những nét không hoàn hảo của mình.

Tôi thích cách trang điểm của Linh, nó không thiên về vẻ đẹp hoàn hảo hay tiêu chuẩn mà chuyên vào cách trang điểm tự nhiên và nhấn mạnh vào những nét đẹp “dại” của khuôn mặt. Vicci đứng cạnh cứ giục làm con bé cuống cả lên. Cũng phải thôi vì hôm đó  VTV4 đến trường làm phóng sự nên phải càng nhanh càng tốt.

Cuối cùng thì công việc chuẩn bị cũng xong, chúng tôi bắt đầu vào công việc. Vicci lúc này trở thành đạo diễn, Tôi và Hằng diễn xuất, Phú có trách nhiệm nắm bắt được cái hồn trong diễn xuất của người mẫu.

Chúng tôi chụp những cảnh trong “ Culi coffe”, giữa lòng phố cổ, và quanh hồ Hoàn Kiếm. Rất nhiều người nước ngoài tò mò đã đứng lại xem và chụp ảnh cùng chúng tôi. Đến những bức ảnh cuối cùng thì thật sự giống như là trên sàn Cat walk vậy. Khách nước ngoài đứng dọc hai bên đường. Chúng tôi ai nấy đều cảm thấy vui và tự tin sải bước ….

 

 


 
 
 
(C) Copyright London Centre for Fashion Studies (Hanoi)
Website design by VASC 2004